Có ba điều trong cuộc đời mỗi người nếu đi qua sẽ không lấy lại được: thời gian, lời nói và cơ hội

Trong cuộc đời, thứ quý giá nhất thường khó giữ vì thế con người có cảm giác nuối tiếc khi đánh mất nó. Có những tiếc nuối qua đi có thể lấy lại được nhưng có những điều không bao giờ xuất hiện nổi là chính nó lần thứ hai. Về điều này, có ý kiến cho rằng: “có ba điều trong cuộc đời nếu qua đi sẽ không lấy lại được: thời gian, lời nói và cơ hội”. Hiểu được điều đó, chúng ta sẽ có một thái độ đúng đắn hơn, có trách nhiệm hơn để sống trong một dòng đời duy nhất của mình.
Câu nói là một câu khẳng định mang ý nghĩa gần như tuyệt đối về giá trị quý báu của thời gian, lời nói và cơ hội.
Thời gian là quy luật khách quan, nằm ngoài ý muốn con người, là sự tuần hoàn trôi chảy của vũ trụ. Thời gian đã trôi đi sẽ không bao giờ trở lại. Nói thời gian tuần hoàn chỉ là người ta nói đến sự lặp lại của vòng quay trái đất, nhưng vạn vật sẽ không còn đường như cũ nữa. Vẫn là bốn ngày của xuân, hạ thu, đông; ba ngày của quá khứ, hiện tại và tương lai; hai ngày của hôm trước và hôm sau nhưng vạn vật sống trong nó thì luôn thay đổi. Cây trái đâm chồi, nảy lộc vào mùa xuân sẽ tàn lụi khi đông đến và cũng không còn giống nó nữa khi mùa xuân mới trần về. Con người trong hiện tại và tương lai cũng vậy, đâu ai sinh ra mãi là trẻ con, hay phải ôm mãi thân hình già nua, tạo hóa đã có sự sắp đặt, ở một thời điểm nào đó, thế hệ này sẽ trở thành quá khứ. Cũng như bông hoa của ngày hôm trước rực rỡ thì hôm sau đã tàn lụi, héo úa…. Cùng với thời gian, tuổi trẻ và sức lực sẽ tàn phai theo năm tháng.
Lới nói như “bát nước hắt đi”, nói ra thi dễ dàng nhưng không thể thu lại được. Lời nói, đó là một sản phẩm, là phương tiện giao tiếp của con người, thể hiện trình độ phát triển của xã hội và mức độ nhận thức bản thân người sử dụng lời nói. Nó là thứ con người ta có thể chủ động được khi đang thuộc về mình.”Lời nói gió bay” nhưng ý nghĩa và ấn tượng về nó thì sẽ động lại ở những người tiếp nhận, trong một số trường hợp thì người ta không bao giờ quên.
Cơ hội là những điều may mắn đến với ta trong cuộc sống, đó có thể là một cơ may, một thuận lợi nào đó mà nhờ nó con người thay đổi cuộc sống cũng như số phận của mình. Tuy nhiên, cơ hội lại thường rất hiếm hoi, muốn có nó phải có sự hội tụ của nhiều yếu tố và không phải ai cũng nhận ra và nắm bắt được khi nó đến. Cơ hội đã đến một lần thì rất khó quay trở lại lần thứ hai.
Tất nhiên, trong cuộc sống có nhiều hơn rất nhiều ba điều đáng trân trọng bởi cuộc đời là hữu hạn và không có nhiều thời gian để bắt đầu lại. Đối với những giá trị thuộc về vật chất như của cải, tiền bạc, nó cần thiết và quan trọng đối với con người nhưng nếu mất đi, ta vẫn có nhiều cơ hội tìm lại được. Còn những thứ không thuộc về ý muốn chủ quan của con người thì khó có thể tự mình tìm lại được. Thế nên mới có chuyện khi nhìn lại người ta thường hay nối tiếc về những điều đã qua. Và thời gian, lời nói, cơ hội trong quá khứ là những thứ mà người ta thường nuối tiếc nhiều nhất. Đó như trở thành quy luật.
“Có ba điều trong cuộc đời nếu đi quan sẽ không lấy lại được: thời gian, lời nói và cơ hội”. Có thể nói, đây là một ý kiến đúng đắn được đúc rút, chiêm nghiệm và chứng minh bằng thực tế đời sống. Mọi điều khác trong cuộc sống, xét đến chính là hệ quả của 3 điều quý giá ấy. Người ta thường mù quáng ở hiện tại, để đến khi ta sống trong tương lai mới bắt đầu thốt lên những câu muộn màng : “Nếu như thời gian có quay trở lại, nếu như cơ hội xuất hiện thêm một lần nữa, nếu như . . . tôi sẽ….” Nghĩa là nếu như có được thời gian và cơ hội, con người có điều kiện làm lại và làm tốt hơn nhiều. Nhưng tất nhiên, đó là “nếu như”, và những điều “nếu như” đó sẽ không bao giờ thành sự thật, nghĩa là con người không thể đoạt quyền tạo hóa để quay ngược thời gian hay đảo ngược quy luật cuộc sống để tạo lại cơ hội cho mình, cũng như xóa sạch kĩ ức những người đã nghe lời nói không hay của mình.
Vũ trụ bao la, thời gian của vũ trụ là tuần hoàn nhưng cuộc sống con người lại hữu hạn. Ý thức được điều này, ở từng thời kì khác nhau, quan niệm về thời gian là khác nhau. Là “người thư kí trung thành của thời đại”, văn học phản ánh một cách chân thực và sâu sắc đời sống, quan niệm thời đại trong các sáng tác. Thời trung đại, ý thức về sự trôi chảy của thời gian, con người muốn gắn mình với vũ trụ, muốn tồn tại mãi mãi. Điều này giải thích cho việc xuất hiện những hình ảnh phóng đại, con người đứng ngang tầm vũ trụ để khẳng định hình ảnh người tráng sĩ “cắp ngang ngọn giáo bảo về non sông đã mấy thu”.
Văn nghị luận xã hội hay lớp 12
ba-dieu-quan-trong-thoi-gian,-loi-noi-va-co-hoi-2
Ông cha ta xưa đã từng dặn dò:
“Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”

Cũng bởi ý thức được điều nay. Tại sao có những câu nói ra được người khác đón nhận nhiệt tình cũng có những câu nói lại làm người khác cảm thấy khó chịu? Có những câu nói có thể làm thay đổi số phận con người[?] cũng có những câu nói kết thúc số phận của con người. Thế mới biết lời nói có sức mạnh to lớn. Tuy vậy, con người ta thước không biết trân trọng những gì mình đang có. Có trong mình một phương tiện hữu ích giúp chúng ta rất nhiều trong cuộc sống này.
Lời nói ra như bát nước hất đi, dù cố gắng thế nào đi nữa thì cũng không thể thu lại được như cũ. Thế nên mới có chuyện chỉ một câu lỡ mồm mà vạch tràn bản chất ích kỉ, nhỏ nhẹn của thầy đồ nọ. Thầy tham ăn, trong một lần đi cỗ mang theo cả học trò. Nhà chủ mang bánh ra thiết đãi. Thầy ăn nhiều mà vẫn thòm thèm nhưng ngại gia chủ nên cầm ra đưa cho học trò, kem theo cái nháy mắt ẩn ý. Cậu học trò đáng thương không hiểu nên cầu bánh ăn ngon lành. Thầy tức lắm không làm gì được. Trên đường về, trò đi thế nào cũng bì quở trách, mếu máo hỏi thầy. Thầy tức mình :” Thế bánh của tao đâu?”. Chỉ một câu lỡ miệng ấy thôi cũng đủ để khiến nhân cách của thầy đồ bị hạ xuống mức thảm hại, không thể cứu vãn.
Trong quan niệm của cha ông “quân tử nhất ngôn”, quân tử phải là người nói một là một, nói lời phải giữ lời. Đó là một tiêu chí đánh giá và phân biệt với kẻ tiểu nhân. Thể mới biết giá trị của lời nói từ xưa đã được đề cao như thế nào.
Thời hiện đại, nắm được giá trị lời nói cũng như vận dụng nó phù hợp với từng hoàn cảnh, tâm lí cảu người mình giao tiếp là một bí kiếp thành công. Lời nói là thứ có thể tác động rất lớn đến người khác. Nếu như biết cách sử dụng khéo léo thì những gì nó mang lại cho bản thân và người xung quanh là rất lớn.
Thời gian đến cùng với nó là cơ hội, nếu không nắm bắt thì nó qua đi. Cơ hội có khi cõ cửa rất khẽ và đến lúc nó qua rồi người ta mới nhận ra mình vừa để tuột mất. Khi ấy dù có nuối tiếc của không thay đổi được và cái lần thứ hai chẳng biết khi nào mới quay lại.
Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ, nhà quân sự vĩ đại của dân tộc Việt Nam chẳng phải vì nhận ra thời cơ cách mạng chín muồi đã kêu gọi tổng khởi nghĩa thành lập Việt Nam Dân Chủ Công Hòa ? Người phân tích cơ hội “Pháp chạy, Nhật hàng, Vua Bảo Đại thoái vị”, nhân dân chuẩn bị được thế và lực sẵn sàng cho tổng khởi nghĩa nên mới có độc lập ngày hôm nay.
Vậy nên, “có ba điều trong cuộc đời nếu đi qua sẽ không lấy lại được: thời gian, lời nói và cơ hội”. Chúng ta hãy ý thức sâu sắc giá trị của chúng để không bao giờ có quá nhiều “giá như…” trong tương lai.

Author Image
Theo dõi

Nguyen Duc

CEO at Mom inc.
Làm những điều mình thích là tự do
Thích những gì mình làm là hạnh phúc
Author Image
Theo dõi